“Trưởng thành” không đơn giản là giỏi mà là biết yêu thương.

“Trưởng thành” không đơn giản là giỏi mà là biết yêu thương.

Giữa rất nhiều chương trình tổng kết năm học của bậc mầm non, “Lễ trưởng thành” tại Hệ thống Giáo dục Khai Minh Đức lại được tổ chức theo một cách khác biệt: không đặt trọng tâm vào sân khấu, tiết mục hay sự phô diễn, mà hướng các em nhỏ đến bài học đầu đời về lòng biết ơn và tình yêu thương.

Ở lứa tuổi mầm non, “trưởng thành” thường được hiểu đơn giản là con lớn thêm một chút, biết đọc, biết viết, biết tự lập hơn. Nhưng tại Khai Minh Đức, trưởng thành còn là khi một đứa trẻ bắt đầu biết cúi đầu cảm ơn cha mẹ, biết nhận ra sự hy sinh âm thầm của gia đình, biết yêu thương bằng những hành động nhỏ bé nhưng chân thành.

Đó cũng là lý do “Lễ trưởng thành” không được xây dựng như một sự kiện diễn ra trong vài giờ đồng hồ, mà là cả một hành trình giáo dục kéo dài nhiều tuần lễ.

Ngay từ những ngày đầu chuẩn bị, các em đã được giáo viên khơi mở nhận thức bằng những câu hỏi giản dị: “Trưởng thành là gì?”, “Vì sao chúng ta cần biết ơn?”, “Con muốn làm điều gì cho bố mẹ trong ngày đặc biệt ấy?”. Từ những cuộc trò chuyện hồn nhiên, nhiều em nhỏ lần đầu tiên nghĩ đến việc tự tay làm quà tặng cha mẹ, học cách nói lời cảm ơn hay chuẩn bị một cái ôm dành cho người thân.

Điều đặc biệt của chương trình nằm ở chỗ trẻ không chỉ “tham gia”, mà thực sự trở thành chủ thể của buổi lễ. Các em tự làm thiệp mời, chuẩn bị hoa cài áo, tập đón tiếp phụ huynh, sắp xếp chỗ ngồi, luyện dẫn chương trình, tập văn nghệ và cùng nhau theo dõi tiến độ công việc mỗi ngày. Những công việc tưởng chừng nhỏ bé ấy lại chính là cách để trẻ học về trách nhiệm, sự chỉn chu và tinh thần sẻ chia.

Không dừng ở kỹ năng, Khai Minh Đức còn lựa chọn đưa các em đi sâu hơn vào trải nghiệm cảm xúc. Hoạt động “một ngày mang bầu” với quả trứng hoặc bóng đeo trước ngực khiến nhiều em lần đầu cảm nhận được sự bất tiện, khó khăn và nâng niu mà người mẹ phải trải qua trong suốt thai kỳ. Với trẻ nhỏ, đó có thể chỉ là một trò trải nghiệm ngắn ngủi; nhưng với những người làm giáo dục, đó là cách gieo vào tâm hồn các em hạt mầm của sự thấu cảm.

Một trong những khoảnh khắc xúc động nhất của hành trình này đến từ những lá thư phụ huynh gửi cho con. Trong suốt tháng 4, nhiều cha mẹ đã viết lại câu chuyện mang thai, sinh con, những lần thức trắng chăm con ốm hay những ước mong bình dị dành cho con mình. Những bức thư ấy được giáo viên đọc lại vào giờ nghỉ trưa, để từng đứa trẻ cảm nhận rõ hơn rằng mình lớn lên trong vòng tay yêu thương như thế nào.

Và rồi, ngày “Lễ trưởng thành” diễn ra không còn đơn thuần là ngày biểu diễn của trẻ nhỏ.

Đó là khi những em bé mầm non run run cài hoa lên áo bố mẹ. Là khi các con tự tin đứng trên sân khấu nói lời cảm ơn. Là lúc nhiều phụ huynh lặng người khi con mình cúi xuống rửa chân cho cha mẹ bằng tất cả sự vụng về nhưng đầy thành kính. Không ít người đã bật khóc trước khoảnh khắc tưởng như rất nhỏ ấy.

Bởi sâu xa hơn mọi nghi thức, điều Khai Minh Đức muốn trao cho trẻ không phải là một buổi lễ đẹp mắt, mà là nền tảng nhân cách: biết tri ân, biết yêu thương và biết sống có trách nhiệm với những người xung quanh.

Trong nhịp sống hiện đại, khi người ta quá chú trọng đến thành tích và kỹ năng, thì những hoạt động tri ân báo ân như “Lễ trưởng thành” cho thấy một hướng đi đáng trân trọng: giáo dục không chỉ để trẻ giỏi hơn, mà còn để trẻ trở thành một con người biết yêu thương. Đó mới chính là ý nghĩa sâu sắc nhất của hai chữ “trưởng thành”./.