Hành Trình Người Cha Chữa Lành và Đánh Thức Tình Yêu Thương Trong Con

Hành Trình Người Cha Chữa Lành và Đánh Thức Tình Yêu Thương Trong Con

      Khi nhận được phản hồi không tốt từ cô giáo về việc học tập và thái độ của con, nhiều bậc phụ huynh sẽ chọn cách la mắng, cấm đoán hoặc phạt đòn. Nhưng có một người cha đã chọn một con đường khác: Xin cho con nghỉ học 3 ngày, mượn một chiếc xe đạp cọc cạch và cùng con bước ra “trường đời”.

Những ngày cuối năm bận rộn, người cha ấy mang trong lòng sự trăn trở lớn khi thấy con trai đang dần chểnh mảng học hành và có những biểu hiện đi xuống về đạo đức. Thay vì những trận đòn roi hay những bài thuyết giáo khô khan, anh quyết định xin phép cô giáo cho con tạm dừng sách vở 3 ngày. Không phải để đi chơi, mà để hai cha con cùng nhau thực hiện một “khóa học” đặc biệt nhất: Khóa học của sự thấu cảm.

      Ngày 1: Chợ đầu mối lúc 3h30 sáng và bài học về sự nhọc nhằn

Hành trang là một chiếc xe đạp. 3h30 sáng, khi bạn bè còn đang say giấc, cậu bé được cha dắt ra chợ đầu mối. Người cha đưa cho con 50 nghìn đồng làm vốn, mua một ít rau và để con tự trải ni lông ngồi bán.

Cái lạnh buốt của buổi sáng, những giọt mưa rả rích và sự ế ẩm khi mỏi mắt không ai mua đã dạy cho cậu bé bài học đầu tiên về giá trị của đồng tiền. Cho đến khi một cụ bà và một bác bán bánh mì ghé mua ủng hộ, kèm theo những lời khuyên chân thành, cậu bé mới thấm thía sự ấm áp của tình người giữa lúc khó khăn.

Đường về, người cha để con dắt bộ 3km, rồi lại tự mình đạp xe chở con. Chút mệt nhọc ấy đã đánh thức bản năng yêu thương trong đứa trẻ. Ngồi sau lưng cha, cậu bé liên tục ngoái lại nhắc nhở khi có xe lớn đi tới. Về đến nhà, câu nói: “Bố ơi, bố lai con có nặng không? Bố có mỏi chân, đau lưng không?” cùng những nhát đấm lưng non nớt đã chứng minh: Sự vất vả khi được trải nghiệm cùng tình yêu thương sẽ sinh ra lòng biết ơn.

      Ngày 2: Những người nhặt ve chai và giọt nước mắt lúc giữa trưa

Đêm thứ hai, chiếc xe đạp cọc cạch chở hai cha con len lỏi vào những góc tối heo hút để… nhặt rác. Cậu bé không còn sợ bẩn. Thấy vỏ chai là mừng rỡ nhặt lấy.

Dừng chân bên một công trường xây dựng, người cha chỉ cho con thấy những người lao động đang ngủ tạm bợ trong những căn nhà hoang. Họ nhịn ăn, nhịn mặc, chịu đựng sương gió chỉ để chắt bóp từng đồng gửi về quê cho những đứa trẻ như cậu được đến trường. Sáng hôm sau, tiếng trống trường vang lên, cậu bé thốt lên: “Bố ơi, con thấy xấu hổ quá, các bạn được đi học mà con lại không quý trọng.”

Và buổi trưa hôm đó, cậu bé giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, ôm chầm lấy cha khóc nức nở. Cậu mơ thấy cha vì vất vả làm lụng nuôi mình mà qua đời. Giọt nước mắt ấy chính là khoảnh khắc trái tim đứa trẻ thực sự thức tỉnh.

      Ngày 3: Bác quét rác và sự tôn trọng mọi nghề nghiệp

Sáng ngày thứ ba, chiếc xe đạp bỗng xịt lốp. Người cha coi đó là một “nhân duyên” và quyết định chở con đi bằng ô tô, vô tình bắt gặp một bác lao công đang nhọc nhằn đẩy xe rác.

Anh tấp xe vào lề, xin phép bác lao công cho hai cha con được phụ giúp. Ban đầu, cây chổi quá dài và mặt đường mấp mô khiến cậu bé nản chí. Nhưng nhìn thấy cha kiên nhẫn quét từng lớp rác, cậu bé bước tới: “Bố ơi, cho con quét cùng bố”.

Hai cha con cùng nhau đẩy chiếc xe rác nặng trĩu vào những con hẻm sâu, tối tăm. Lời tâm sự của bác lao công – về mức lương 6,5 triệu, về những ngày lễ tết không được nghỉ, về những ánh nhìn rũ bỏ, khạc nhổ của người đời – đã dạy cậu bé bài học sâu sắc về sự tôn trọng. Không có nghề nghiệp nào là thấp hèn, chỉ có những trái tim vô ơn mới đáng trách.

      Trái ngọt từ 30 nghìn đồng ở Hội chợ Xuân

21 ngày sau chuyến trải nghiệm, sự chuyển biến của cậu bé khiến gia đình ngỡ ngàng. Tự giác hơn, tập trung hơn và đặc biệt là rất sợ làm bố buồn. Nhưng điều khiến người cha rơi nước mắt thực sự nằm ở món quà trong Hội chợ Xuân của trường.

Người cha chỉ cho con 30 nghìn đồng (số tiền con kiếm được từ việc bán rau và nhặt ve chai) – một số tiền có lẽ là ít nhất lớp. Thế nhưng, với 30 nghìn ấy và một tấm vé may mắn nhặt được, cậu bé không mua xúc xích, không mua đồ chơi đắt tiền cho bản thân.

Cậu mang về: 3 quả cà chua để mẹ nấu cơm, 1 dây tràng hạt đeo tay tặng bố, 1 dây tràng hạt đeo cổ và bộ gõ mõ tặng mẹ, 1 chiếc nhẫn trang sức đồ chơi và 1 món quà nhỏ cho em trai.

Với 30 nghìn đồng, cậu bé đã mua quà cho tất cả mọi người, trừ chính mình.

      Dạy con chưa bao giờ là một bản thiết kế có sẵn. Có những lúc, cha mẹ cần phải lùi lại một bước, buông cây roi xuống và nắm lấy tay con, cùng con bước ra ngoài kia để hứng chịu một chút gió lạnh của cuộc đời. Người cha trong câu chuyện này đã “dụng công” vô cùng. Anh không đẩy con ra ngoài đường một mình để trừng phạt, mà anh đi cùng con. Anh quét rác cùng con, anh đạp xe cùng con, anh lắng nghe cùng con. Trải nghiệm tưởng chừng không còn phù hợp với thời nay đó đã không làm đứa trẻ tổn thương, vì ở đó, chúng luôn thấy tấm lưng vững chãi của cha mình che chở. Giáo dục, suy cho cùng, chính là sự đồng hành dụng tâm như thế!