THẦY VỌNG TÂY: NGƯỜI GIEO HẠT GIỐNG YÊU THƯƠNG VÀ ĐÁNH THỨC TRÁI TIM
Không sơ mi đóng thùng, không cặp da bóng bẩy, không giáo trình nặng nề. Người Thầy ấy bước lên bục giảng với hành trang duy nhất là trái tim trăn trở vì thế hệ trẻ và cộng đồng. Thầy là Thầy giáo, Dịch giả Vọng Tây (Trần Văn Ánh) – người sáng lập Hệ thống Giáo dục Khai Minh Đức. Người đã dùng cả cuộc đời để minh chứng một chân lý giản đơn nhưng sâu sắc: Chỉ có tấm lòng mới cảm hóa được tấm lòng.
Từ “người nông dân” chân chất đến người Thầy trên bục giảng
Nếu tình cờ gặp Thầy ngoài đời, có lẽ ít ai nhận ra đây là người đứng đầu một hệ thống giáo dục lớn. Với đôi bàn tay thoăn thoắt gói từng chiếc bánh ú, bánh tẻ vuông vức, hay dáng vẻ dứt khoát trong từng nhát cuốc đất trồng rau, Thầy hiện lên dung dị như một người thợ lành nghề, một bác nông dân thuần hậu.
Nhưng khi đứng trên bục giảng, con người ấy lại tỏa ra một nguồn năng lượng từ bi và trí tuệ lạ thường. Thầy không giảng đạo đức bằng lý thuyết suông; Thầy dạy bằng chính cuộc đời mình. Câu chuyện về “một đồng ba trái” đã trở thành bài học vỡ lòng cho bao thế hệ học trò tại Khai Minh Đức: “Nếu đi chợ mua ba trái, hãy chọn ba trái dở nhất và nhường phần ngon nhất cho người khác”. Một bài học giản đơn nhưng thấm đẫm triết lý về sự hy sinh và mở rộng tâm lượng – điều mà xã hội hiện đại đang dần lãng quên giữa dòng xoáy ích kỷ.
Nghị lực của một trái tim yêu thương rộng lớn
Hơn 2.000 ngày – một con số biết nói. Đó là hành trình hơn 5 năm ròng rã, bất kể nắng mưa, Thầy luôn lên lớp đúng giờ mỗi sáng mà chưa từng vắng mặt một buổi nào. Có những ngày đôi chân sưng phù đau buốt, hay khi cơn bạo bệnh Covid khiến bác sĩ phải cảnh báo về nguy cơ trụy tim mạch, Thầy vẫn đứng đó, vịn tay vào bàn, nén cơn đau để tiếp tục bài giảng.
Hơn 10 năm miệt mài bên bàn phím từ 8 – 12 tiếng mỗi ngày để dịch thuật, đến mức các đầu ngón tay tê dại không thể gõ được nữa. Nhưng Thầy bảo: “Tôi tuy tàn nhưng không phế”. Động lực nào đã khiến một con người nhỏ bé làm nên những điều phi thường ấy? Câu trả lời nằm ở lời tâm sự rút ruột của Thầy: “Đã từ lâu lắm rồi, mỗi sáng thức dậy, không ngày nào tôi không nghĩ đến việc hôm nay mình sẽ làm gì để giúp ích cho mọi người.”
Người gieo mầm hạt giống yêu thương
Trăn trước thực trạng đạo đức xã hội xuống cấp, khi mà hàng nghìn thanh thiếu niên lầm đường lạc lối vì thiếu vắng sự định hướng, Thầy Vọng Tây đã chọn con đường chông gai nhất: Giáo dục nhân cách.
Hệ thống Giáo dục Khai Minh Đức ra đời từ chính nỗi trăn trở ấy. Không chạy theo thành tích bề nổi, Thầy kiên định lấy đạo đức làm nền tảng. Từ 21 trường mầm non trên toàn quốc đến các lớp học cộng đồng, trại hè kỹ năng sống, hay những buổi “Ngày hội Tri ân” đẫm nước mắt… tất cả đều mang đậm dấu ấn của Thầy – người luôn khao khát khôi phục những giá trị tốt đẹp của văn hóa truyền thống.
Thầy dạy học trò: “Giáo dục đạo đức không phải là đem đạo đức ra giảng cho người khác nghe, mà bản thân mỗi người phải tự hoàn thiện để trở thành người có nhân cách tốt, từ đó làm gương cho học sinh”.
Sống là cho đi, đâu chỉ nhận riêng mình
Thầy Vọng Tây là hiện thân của triết lý “Sống là cho đi”. Thầy trồng rau, làm đậu phụ, muối dưa để tặng miễn phí cho bất kỳ ai. Thầy mở trang web dạy tiếng Hán, biên soạn sách và tặng giáo trình “không đồng”. Thậm chí, đứng trước thiên tai bão lũ, Thầy sẵn sàng hủy bỏ những sự kiện tâm huyết đã chuẩn bị đến 95% để dồn toàn bộ nguồn lực hỗ trợ bà con vùng lũ.
Thầy dạy học trò cách chuyển đổi tâm niệm: Thay vì mong chờ quà sinh nhật, hãy nghĩ cách báo ân cha mẹ; thay vì làm việc hời hợt, hãy làm bằng tâm phụng hiến. Chính sự “thân giáo” ấy đã cảm hóa những người học trò, giúp họ từ những người chỉ biết “nhận” trở thành những người biết “cho”, biết sống vì cộng đồng.
Người Thầy lớn trong cuộc đời
Người ta nói: “Có một nơi làm việc tốt là đã có nửa đời hạnh phúc, và càng hạnh phúc hơn khi gặp được người Thầy vĩ đại dẫn lối”. Với tập thể Khai Minh Đức, Thầy Vọng Tây chính là ngọn đuốc sáng soi đường, là người truyền lửa đam mê và là bến đỗ bình yên cho những tâm hồn muốn hướng thiện.
Hình ảnh người Thầy giản dị, luôn “lấy tình thương làm lẽ sống” sẽ mãi là niềm tự hào và là động lực để các thế hệ học trò Khai Minh Đức nỗ lực không ngừng, viết tiếp sứ mệnh “trồng người” cao cả.
“Lời tri ân xin gửi trọn Thầy ơi
Công ơn không kể biết bao ngày dài
Vì Thầy mà chúng con học nỗ lực
Qua gian khó đời ta vẫn rạng ngời…”

BAN BIÊN TẬP
