CHUYỆN MỘT GIA ĐÌNH – BA THẾ HỆ MỘT NIỀM TIN
Khi Ông Bà An Tâm Về Gốc Rễ Đạo Đức Của Cháu
Có những món quà không thể đo đếm bằng vật chất, mà được gói ghém bằng những nét chữ thanh tao, bằng dòng cảm xúc đong đầy của những người đã đi qua gần trọn cuộc đời. Sau Lễ tổng kết và trưởng thành của các bé khối Mẫu giáo lớn vừa qua, các thầy cô giáo Khai Minh Đức đã vô cùng xúc động khi nhận được một phong thư đặc biệt. Trong đó, có đến bốn bức thư tay của một gia đình gửi về cho trường.
Xin được mở đầu chuỗi câu chuyện hạnh phúc này bằng những dòng tâm sự rút ruột từ góc nhìn của Ông Bà – những người luôn đau đáu về nếp nhà, về dòng chảy cuội nguồn và gốc rễ đạo đức của thế hệ măng non.
Mở đầu bức thư, người bà bồi hồi nhớ lại bước ngoặt đầy cảm xúc của gia đình vào những ngày cuối tháng 5 lịch sử:
“Sau buổi lễ trưởng thành của Happy, trong lòng tôi cảm thấy nao nao… Vừa mới ngày nào đưa cháu đến trường trao gửi các thầy cô, đến nay đã khép lại một dấu mốc thật đẹp của tuổi thơ dưới mái trường Khai Minh Đức.
Rồi đến chiều 29/5 ngày tổng kết năm học, khi ông đến đón Happy về, ông bảo: ‘Bà ơi! Hôm nay buổi cuối cùng tôi đến chào và cảm ơn các cô, tôi không cầm được nước mắt’. Thế là cả gia đình tôi lại lắng đi vì xúc động nhớ hình ảnh mái trường Khai Minh Đức, nhớ tất cả các thầy cô.
Nhớ mãi Hệ thống Giáo dục Khai Minh Đức tôi trân quý và cảm phục. Nhớ mái trường Khai Minh Đức tôi thường ngưỡng mộ giàu tâm giàu tình… Nhớ các buổi lễ lớn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, các thầy cô và phụ huynh như những diễn viên thực sự. Nhớ những ngày hội thể dục thể thao thành công cả nhà khản tiếng vì cổ vũ và tham dự như những vận động viên chuyên nghiệp. Nhớ những buổi sinh nhật, tri ân cha mẹ, vợ chồng mắt cứ nhòe đi vì quá xúc động.
Nhớ những buổi học tối hàng tuần, văn hóa truyền thống đã mang lại hạnh phúc cho mọi người mọi nhà. Các con tôi đã học được rất nhiều mang lại niềm vui cho bố mẹ, ông bà. Chính bản thân tôi cũng đã học được nhiều điều và chấn chỉnh lại bản thân mình.
Nhớ cái cúi đầu, lời chào nặng nghĩa nặng tình. Còn nhớ và nhớ nhiều lắm từng lời nói, cử chỉ và việc làm của Ban Giám hiệu, các thầy cô, các bác bếp,..
Các cô đã gieo hạt giống tốt để gia đình tôi thu hoạch được những trái ngon quả ngọt. Happy ngoan, lễ phép, hiếu thảo biết yêu thương và một chuỗi kiến thức kỹ năng vững vàng…”
(Trích thư tri ân của bà ngoại Lê Tú gửi Hệ thống Giáo dục Khai Minh Đức)

Đồng điệu với những hoài niệm của bà, người ông cũng bộc bạch niềm lòng biết ơn sâu sắc đối với những người thầy, người cô đã thay gia đình uốn nắn mầm non:
“Có được thành quả con ngoan ngoãn, lễ phép, tự tin như ngày hôm nay là nhờ có sự nhiệt tình, thân thiện, vui vẻ, hết lòng vì các con, coi các con như con đẻ của mình.”

(Trích thư tri ân của ông ngoại gửi Hệ thống Giáo dục Khai Minh Đức)

Đọc những lời gửi gắm trân quý của Ông Bà, tập thể cán bộ giáo viên Khai Minh Đức đều thấy sống mũi mình cay cay. Hạnh phúc của người làm giáo dục đôi khi chỉ bình dị như thế: là giọt nước mắt xúc động của người ông khi đến đón cháu buổi học cuối cùng, là cái gật đầu an tâm của người bà, và là sự gắn kết của cả gia đình qua những buổi tối cùng nhau học về văn hóa truyền thống.
