“EM THẤY LÀM GIÁO VIÊN MẦM NON CỰC CHỊ Ạ!”

“EM THẤY LÀM GIÁO VIÊN MẦM NON CỰC CHỊ Ạ!”

Sau hai tháng có cơ hội học tập  tại các trường thuộc Hệ thống Giáo dục Khai Minh Đức, khi được hỏi: “Cảm nhận của em sau một tháng học tập tại trường như thế nào?”

Cô giáo mầm non tương lai không chần chừ mà trả lời: “Em thấy làm giáo viên mầm non cực chị ạ!” Một câu trả lời rất thật. Và cũng từ câu trả lời ấy, chúng tôi muốn nghe cô kể nhiều hơn.

“CỰC NHƯ THẾ NÀO?”

Lứa tuổi mầm non, các con còn nhỏ, khả năng tập trung chưa cao nên giáo viên phải nói nhiều, hướng dẫn nhiều, nhắc đi nhắc lại nhiều lần để đưa các con vào nền nếp.

Nhưng điều khiến cô bất ngờ hơn cả là:

  Một ngày của giáo viên mầm non Khai Minh Đức gần như không có khoảng thời gian nào thực sự “nhàn”.

Từ sáng sớm, các cô đã bắt đầu cùng các con đọc thơ Phép Tắc Người Con, rèn những lời chào, cách thưa gửi và những quy tắc để rèn luyện sự tập trung. Rồi đến các hoạt động vận động. Ăn sáng. Học tập và thực hiện dự án theo tuần. Đến bữa trưa, các con không chỉ ăn cho no mà còn được thực hành văn hóa trong giờ ăn. Đến giờ nghỉ, các con được hướng dẫn chủ động chuẩn bị giường, chăn, gối để đi ngủ. Rồi lại thức dậy. Lại tiếp tục các hoạt động học tập, vui chơi, rèn luyện, vệ sinh, giao tiếp và những kỹ năng tự phục vụ. Mỗi hoạt động trong ngày đều có một mục đích giáo dục.

Và phía sau mỗi hoạt động là sự chuẩn bị, hướng dẫn, quan sát, nhắc nhở và đồng hành của giáo viên.

Cô chia sẻ rằng: “ Trước đây, cô từng nghĩ công việc của giáo viên mầm non có lẽ chủ yếu là chăm các con ăn, ngủ, chơi. Có những nơi, sau giờ ăn, trẻ có thể được ngồi xem tivi, còn cô giáo có thời gian nghỉ ngơi”

Nhưng sau hai tháng trải nghiệm tại Khai Minh Đức, cô nhận ra:

  Để một đứa trẻ hình thành được nền nếp, biết chào hỏi, biết lắng nghe, biết tự phục vụ, biết giữ gìn trật tự và biết ứng xử đúng mực… người giáo viên phải bỏ vào đó rất nhiều công sức.

Và cô nói rằng: “Nếu không thật sự yêu nghề, yêu trẻ thì không thể làm được.”

   CÓ MỘT CÂU HỎI KHÁC: CỰC THẾ! NHƯNG MÀ…

Sau khi nghe cô kể một hồi về cái “cực” của giáo viên mầm non Khai Minh Đức, chúng tôi hỏi cô một câu cuối. Cô vốn là một người chưa từng làm giáo viên mầm non. Một người bước vào nghề từ một hướng khác. Trước đây có cuộc sống tương đối đủ đầy, được gia đình yêu thương, chăm sóc, chưa từng phải làm một công việc thực sự vất vả. Vậy sau hai tháng trải nghiệm công việc này…

   Em có yêu học sinh không?

Cô trả lời gần như ngay lập tức: “Yêu lắm!” Rồi cô kể về các con. Dù công việc rất cực. Dù gần như cả ngày phải vận động, hướng dẫn, nhắc nhở và đồng hành cùng trẻ.

  Nhưng nhìn các con lại thấy yêu.

Yêu những ánh mắt trong veo.

Yêu những cái ôm.

Yêu hình ảnh các con cúi đầu chào thầy cô.

Yêu cách các con thể hiện tình cảm.

Và đặc biệt, cô yêu cách những đứa trẻ đang được rèn luyện mỗi ngày.

Cô nói rằng tương lai phía trước cô chưa biết sẽ như thế nào.

Nhưng hiện tại, cô yêu những đứa trẻ Khai Minh Đức.

Có lẽ đây chính là điều chúng tôi muốn chia sẻ qua câu chuyện nhỏ này.

Ở Khai Minh Đức, giáo viên mầm non không chỉ làm công việc chăm sóc trẻ.

Các cô đang cùng trẻ hình thành những thói quen đầu tiên của một con người.

Một cái cúi đầu.

Một lời cảm ơn, một lời xin lỗi, những cái ôm yêu thương, đấm lưng bóp vai chăm sóc của các con. Những điều nhỏ bé ấy trở thành nền nếp và phẩm chất, cần sự kiên trì của người lớn mỗi ngày.

Vì thế, giáo viên Khai Minh Đức có thể “cực”. Nhưng cái “cực” ấy không phải là sự vất vả vô nghĩa.Đó là cái giá của một cách giáo dục nghiêm túc. Bởi chúng ta không chỉ muốn các con được chăm sóc lớn lên.Chúng ta mong các con được giáo dục để trưởng thành.